Trang chủ > Đề thi > Luyện đề > Đề 7 – Top 10 đề luyện thi THPT Quốc gia năm 2018 môn Ngữ văn có đáp án

Đề 7 – Top 10 đề luyện thi THPT Quốc gia năm 2018 môn Ngữ văn có đáp án

Đề 7 

  1. I. PHẦN ĐỌC HIỂU (3,0 điểm)

Đọc đoạn trích dưới đây và thực hiện yêu cầu bên dưới:

Tôi là viên đá mọn không tên

Tôi tự hào sung sướng tuổi thanh niên

Chiến đấu lớn dưới ngọn cờ của Đảng.

Tôi yêu bản hùng ca không tắt

Mà lời ca sang sảng những tên người

Bế Văn Đàn hiến trọn tuổi hai mươi

Thân trai trẻ vì nhân dân làm giá súng.

Phan Đình Giót như một hòn núi lớn

Ngực yêu đời đè bẹp lỗ châu mai

La Văn Cầu vì rất quý những bàn tay

Đã chặt đứt cánh tay mình xông tới.
Lý Tự Trọng đầu không hề chịu cúi

Lúc ra pháp trường còn đọc truyện Nguyễn Du

Chị Sáu ơi! Bông hoa chị cài đầu

Còn thắm mãi giữa ngàn cây Côn Đảo…

(Theo Câu chuyện nhỏ, ý nghĩa lớn – Trần Giang Sơn, NXB Văn hoá thông tin, 2007)

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên.

Câu 2: Anh/chị hiểu “bản hùng ca không tắt” mà người viết đề cập đến trong đoạn trích trên là gì? Cho biết tình cảm của tác giả?

Câu 3: Tại sao tác giả lại cho rằng: Tôi là viên đá mọn không tên?

Câu 4: Đoạn thơ gợi cho anh/chị suy nghĩ gì về trách nhiệm của “tuổi thanh niên” với quê hương đất nước trong thời hiện tại?

  1. II. PHẦN LÀM VĂN (7,0 điểm)

Câu 1: (2,0 điểm)

        Từ đoạn trích ở phần Đọc hiểu, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về vai trò của ý thức cộng đồng trong cuộc sống hôm nay.

Câu 2: (5,0 điểm)

      Cảm nhận của anh/chị về sức phản kháng mạnh mẽ của nhân vật Mị trong đêm đông giải cứu A Phủ qua đoạn trích dưới đây:

       Lúc ấy đã khuya. Trong nhà đã ngủ yên, thì Mị trở dậy thổi lửa. Ngọn lửa bập bùng sáng lên, Mị lé mắt trông sang, thấy hai mắt A Phủ cũng vừa mở, một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại. Nhìn thấy tình cảnh như thế, Mị chợt nhớ lại đêm năm trước A Sử trói Mị, Mị cũng phải trói đứng thế kia nhiều lần khóc, nước mắt chảy xuống miệng, xuống cổ, không biết lau đi được. Trời ơi, nó bắt trói đứng người ta đến chết, nó bắt mình chết cũng thôi, nó bắt trói đến chết người đàn bà ngày trước cũng ở cái nhà này. Chúng nó thật độc ác. Cơ chừng này chỉ đêm mai là người kia chết, chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Ta là thân đàn bà, nó đã bắt ta về trình ma nhà nó rồi thì chỉ đợi ngày chết rũ xương ở đây thôi… Người kia việc gì mà phải chết thế. A Phủ… Mị phảng phất nghĩ như vậy.

       Đám than đã vạc hẳn lửa. Mị không thổi, cũng không đứng lên. Mị nhớ lại đời mình, Mị lại tưởng tượng như có thể một lúc nào, biết đâu A Phủ chẳng đã trốn được rồi, lúc ấy bố con Pá Tra sẽ bảo là Mị đã cởi trói cho nó. Mị liền phải trói thay vào đấy, Mị phải chết trên cái cọc ấy. Nghĩ thế, trong tình cảnh này, làm sao Mị cũng không thấy sợ…

        Lúc ấy, trong nhà đã tối bưng, Mị rón rén bước lại, A Phủ vẫn nhắm mắt, nhưng Mị tưởng như A Phủ đương biết có người bước lại… Mị rút con dao nhỏ cắt lúa, cắt nút dây mây. A Phủ cứ thở phè từng hơi, không biết mê hay tỉnh. Lần lần, đến lúc gỡ được hết dây trói ở người A Phủ, thì Mị cũng hốt hoảng, Mị chỉ thì thào được một tiếng “Đi ngay…”, rồi Mị nghẹn lại. A Phủ bỗng khuỵu xuống không bước nổi. Nhưng trước cái chết có thể đến nơi ngay, A Phủ lại quật sức vùng lên chạy.

        Mị đứng lặng trong bóng tối.

       Rồi Mị cũng chạy vụt ra. Trời tối lắm. Nhưng Mị vẫn băng đi. Mị đuổi kịp A Phủ, đã lăn, chạy, chạy xuống tới lưng dốc. Mị nói, thở trong hơi gió thốc lạnh hệệbà chê chồng đó vừa cứu sống mình.

        A Phủ nói: “Đi với tôi”. Và hai người lặng lẽ đỡ nhau lao chạy xuống dốc núi.

(Trích Vợ chồng A Phủ – Tô Hoài)

Từ đó liên hệ với sức phản kháng của nhân vật Chí Phèo (Chí Phèo – Nam Cao) để nhận xét về giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo mà hai nhà văn gửi gắm thông quan hai nhân vật này.

TẢI BÀI VIẾT TẠI ĐÂY

XEM ĐÁP ÁN TẠI ĐÂY

Comments

comments